Del. SC mở phiên toà mới dành cho bị cáo amiăng sau phán quyết 2,9 triệu đô la

Toà án tối cao Delaware đã đưa ra phán quyết có lợi cho nhà sản xuất chất hoạt thạch trong vụ amiăng , với kết luận tòa sơ thẩm đã mắc lỗi khi họ không mở phiên toà mới sau khi các nhân chứng đã có những lời xúc phạm trong lúc cho lời khai.

Quan tòa Henry duPont Ridgely đưa ra ý kiến vào ngày 24/7 với sự đồng ý của các quan toà Leo E. Strine và Randy J. Holland.

Ridgely kết luận rằng bị cáo – công ty RT Vanderbilt đáng ra phải được mở một phiên toà mới và lật lại phán quyết của Toà án tối cao.

Vanderbilt kháng cáo sau khi bồi thẩm đoàn trong phiên sơ thẩm kết luận bị cáo chịu trách nhiệm 100% và đưa ra một phán quyết có lợi cho nguyên cáo Darcel Galliher, với tư cách cá nhân và với tư cách bất động sản của Michael Galliher, mang đến cho bà $2.864.583 và tiền lãi.

Galliher trình đơn kiện vào năm 2011. Theo đơn kiện này, người quá cố làm việc cho Borg Warner ở Mannsfield, Ohio, tại bộ phận thiết bị vệ sinh nơi ông làm việc đổ khuôn gốm từ năm 1966 đến 1968 và từ 1970 đến 2005.

Công ty đã thuê người đã mất sử dụng chất hoạt thạch được khai thác, bán và phân phối bởi Vanderbilt để làm khuôn gốm.

Nguyên cáo cho rằng Galliher đã mắc ung thư trung biểu mô do tiếp xúc với chất hoạt thạch chứa amiăng được cung cấp bởi Vanderbilt.

Người đã mất được chẩn đoán mắc ung thư trung biểu mô vào tháng 8/2010 và mất vào tháng 2/2011.

“Vì toà sơ thẩm mắc sai lầm trong việc hướng dẫn bồi thẩm đoàn và lạm dụng quyền quyết định để từ chối một phiên toà mới cho Vanderbilt, chúng tôi lật lại phán quyết của Toà án tối cao và xét xử lại trong một phiên toà khác”, phiên toà kết luận.

Khi kháng án, Vanderbilt tuyên bố toà sơ thẩm đã mắc sai lầm khi không hướng dẫn bồi thẩm đoàn về quy định an toàn vệ sinh lao động Borg Warner phải tuân thủ với tư cách là đơn vị đã thuê người đã mất.

Trước phiên toà, toà án đã cho rằng những hướng dẫn bồi thẩm đoàn được đề xuất của Vanderbilt liên quan đến quy định an toàn vệ sinh lao động chi phối Borg Warner là quá dài. Thay vì yêu cầu luật sư viết lại, quan toà cho biết, “Tôi sẽ nghĩ ra cái gì đó cho quý vị”.

Tuy nhiên, phiên toà không viết lại hướng dẫn bồi thẩm đoàn, và, thay vào đó, cũng quyết định bỏ qua hướng dẫn về quy định an toàn vệ sinh lao động.

Khi Vanderbilt chỉ ra rằng quy định này đã bị bỏ qua, toà án nói “Tôi chủ động loại bỏ những điều này khỏi cáo buộc”.

“Do phiên toà sơ thẩm từ chối cung cấp hướng dẫn cho bồi thẩm đoàn để họ có thể cân nhắc về trách nhiệm Borg Warner với tư cách là người chủ cơ sở và đơn vị thuê nhân công, Vanderbilt phản biện rằng phiên toà sơ thẩm mắc sai lầm cần phải sửa chữa. Chúng tôi đồng ý”, Ridgely kết luận.

Ông giải thích rằng nếu toà sơ thẩm muốn hướng dẫn bồi thẩm đoàn đề xuất ngắn hơn, họ phải thực hiện như đã hứa hẹn và viết lại, hoặc họ cũng có thể đơn giản là yêu cầu luật sư của Vanderbilt tự trình một hướng dẫn phù hợp hơn.

Do một phần đã bị bỏ qua, các hướng dẫn đã yêu cầu bồi thẩm đoàn xác định xem Borge Warner là “có lỗi” hay không nhưng lại không đưa ra định hướng cho bồi thẩm đoàn xem những hành động hay sự loại bỏ nào chỉ ra rằng người sử dụng lao động đã sai.

“Việc bỏ qua nghiêm trọng nội dung trong luật Ohio khiến bồi thẩm đoàn không có nhận định đúng đắn nào về luật áp dụng và đòi hỏi một phiên toà mới”, Ridgely viết.

Vanderbilt cũng lập luận rằng phiên toà sơ thẩm mắc sai lầm khi không mở một phiên toà mới sau khi các nhân chứng đưa ra những bằng chứng “không đáng tin cậy” và “có tính kích động” trong khi cho lời khai, sau đó được kết luận là không hợp lệ.

Vanderbit đưa ra 4 nhận định riêng rẽ bao gồm 3 nhân chứng cần một phiên toà mới.

Phiên toà kháng án xem xét đến 2 nhận định được đưa ra bởi nhân chứng của nguyên cáo Ts. Barry Castleman, người đã giới thiệu lời đồn rằng người lao động của Vanderbilt là những “kẻ nói dối” và rằng bị cáo đã phải chi hàng triệu đô để “mua chuộc các thượng nghị sỹ”.

“Tuyên bố của Ts. Castleman về việc Vanderbilt tham gia mua chuộc là đặc biệt trắng trợn và cần có một phiên tòa mới. Kể cả phiên tòa sơ thẩm cũng lo lắng liệu “bất cứ hướng dẫn mang tính chữa trị” nào có “xóa được khỏi tâm trí của bồi thẩm đoàn” lời nhận định của Ts. Castleman”, Ridgely viết.

“Nỗi lo này hoàn toàn có cơ sở vì lời khai không được chấp nhận này trắng trợn đến mức một cảnh cáo đơn giản để bỏ qua khía cạnh đó trong lời khai của Ts. Castleman, trong khi để bồi thẩm đoàn chấp nhận những quan điểm còn lại của ông với tư cách là một nhân chứng chuyên gia, rõ ràng là không đầy đủ”, ông viết, “Hơn nữa, không có hướng dẫn sửa đổi nào đối với các nhận định tin đồn cáo buộc rằng Vanderbilt bỏ ra 16 triệu đô vào các nghiên cứu để làm suy yếu can thiệp về mặt luật pháp của chính phủ. Từ đó, hành động sửa sai của phiên tòa sơ thẩm là không đủ để giảm thiểu thành kiến do chấp nhận chứng cứ”.

Do các nhận định của Castleman là đủ để cho phép một phiên tòa mới, phiên tòa kháng án kết luận rằng không cần kiểm tra các lời khai ngoài lời khai của Castleman để kết luận rằng phiên tòa sơ thẩm lạm dụng quyền tự quyết cùa mình khi từ chối kiến nghị của Vanderbilt rằng vụ này đã bị xử sai.

2 nhân chứng khác đã cung cấp những nhận định gây nghi vấn là Sean Fitzgerald, chuyên gia của Galliher và Thomas Rogers, nhân viên của Vanderbilt.

Galliher cũng nêu lên một vấn đề, cho rằng tòa sơ thẩm mắc sai lầm khi không chấp nhận lãi suất phạt sau phán quyết trong một số tháng nhất định.

Ridgely khẳng định tòa án sẽ không xử lý vụ kiện vì một phiên tòa mới đã được đề xuất.