Những lời dối trá và thống kê: Khi mà 107.000 ca tử vong không phải 107.000 người chết.

“Theo chúng tôi biết, ước tính có khoảng hơn 100.000 ca tử vong liên quan đến phơi nhiễm amiăng, tất cả các loại amiăng.” Bác sĩ Maria Neira của Tổ chức Y tế thế giới WHO cho biết.

“Mỗi năm có khoảng 107.000 người chết vì các bệnh liên quan đến amiăng như ung thư, ung thư trung biểu mô và xơ hóa phổi do phơi nhiễm với amiăng.” Karen Kazan Allen – Nhà vận động hành lang chống amiăng cho hay.

“Mỗi năm có khoảng 107.000 ca tử vong liên quan đến amiăng trên toàn thế giới.” Luật sư Steven Kazan, anh trai của Karen Kazan Allen, một người kiếm lời hàng triệu đô la từ những vụ kiện tụng liên quan đến amiăng.

Những con số tử vong đáng sợ được trích dẫn như một “bằng chứng” về sự cần thiết của một lệnh cấm hoàn toàn đối với tất cả các loại amiăng.

Mặc dù thường xuyên được lặp đi lặp lại bởi các quan chức y tế quốc tế, các nhà vận động hành lang và các luật sư tính phí, các con số này chỉ là những suy đoán thuần túy.

Những gì mà các nhà nghiên cứu đã là làm thu thập thông tin từ một số quốc gia như Vương quốc Anh và Tây Ban Nha, nơi mà có hàng ngàn người tử vong do amiăng nâu và xanh mỗi năm, và áp dụng cho toàn bộ thế giới.

Cho dù tại những quốc gia khác, nơi mà ngành công nghiệp chủ yếu sử dụng amiăng trắng chứ không phải amiăng amphiboles, không có một bằng chứng rõ ràng nào về con số tương tự.

Những người ủng hộ lệnh cấm hoàn toàn phớt lờ ý kiến của những quốc gia có sử dụng nhiều amiăng trắng như Nga, Ấn Độ và Thái Lan, bỏ qua những chứng cứ của họ và áp dụng một con số vớ vẩn cho các bệnh liên quan đến amiăng ở một số ít những quốc gia phương Tây cho tất cả những nước khác.

Họ nói rằng những số liệu từ Nga hay Châu Á là không đáng tin cậy. Các bác sĩ từ những quốc gia này không có chuyên môn cũng như không có đủ trang thiết bị để chẩn đoán bệnh và liên hệ chúng với phơi nhiễm amiăng.

Họ cũng tranh luận rằng phải mất nhiều năm để những ảnh hưởng của phơi nhiễm nghề nghiệp với amiăng, kể cả amiăng trắng, được đưa ra ánh sáng, thật là vô trách nhiệm nếu chỉ chờ đợi cho đến khi con người bắt đầu chết đi.

Nhưng tất cả những điều đó là một màn khói. Nó che dấu sự thật rằng WHO và những nhà hoạt động đang dựa trên những con số thiếu chính xác, những bằng chứng không có căn cứ, với mục đích duy nhất là biện minh cho lệnh cấm amiăng trắng.

Họ tấn công những người chống lại quan điểm của họ bằng thống kê, bắt nạt những người không đồng ý với mình bằng những con số tàn bạo.

Họ tin vào sự thật rằng rất ít người, bao gồm cả chính phủ đang đẩy mạnh lệnh cấm, sẽ kiểm tra tính chính xác và đầy đủ của những con số này.

Tuyên bố về 107.000 ca tử vong mỗi năm trên thế giới do amiăng dựa trên nghiên cứu của WHO được dẫn dắt của chuyên gia y tế môi trường Marisol Concha-Barrientos.

Nhưng những người lặp đi lặp lại kết quả nghiên cứu của Concha-Barrientos chỉ nêu lên một phần nhất định của bản báo cáo và quan trọng là họ đã phớt lờ phần thừa nhận của tác giả về sự khác nhau về rủi ro gây bệnh giữa amiăng trắng và nâu và xanh thuộc nhóm amphibole.

Báo cáo này cũng nêu lại nghiên cứu trước đó của John Hodgson và Andrew Darnton, thuộc Cục Quản lý sức khỏe và môi trường Vương quốc Anh, và điều này thường bị bỏ qua tại những cuộc tranh luận về lệnh cấm amiăng trắng. Trong nghiên cứu của mình, Hodgon và Darnton ước tính rằng rủi ro đối với công nhân ở điều kiện phơi nhiễm nồng độ cao với amiăng giao động từ 400 ca tử vong trong 100.000 công nhân làm việc với amiăng xanh, so sánh với 2 trường hợp trong 100.000 người khi làm việc với amiăng trắng. Nghiên cứu cũng khẳng định thêm rằng khi phơi nhiễm ở nồng độ thấp, rủi ro gây bệnh của amiăng trắng với công nhân là không đáng kể.

Tuy nhiên, những nhà vận động hành lang chống amiăng và WHO đã tránh đề cập đến việc cân bằng và kiểm chứng những nghiên cứu mà họ dựa vào.

Trên thực tế, thay vì tiếp cận và đưa thông tin một cách cẩn trọng, những nhà vận động chống amiăng đang cố tình đánh tráo khái niệm khi tung tin và đưa ra những tuyên bố xoay quanh một con số giả định về số người chết hằng năm do amiăng trên thế giới.

Năm 2004, một bài xã luận trong Tạp chí Y học Anh cho biết: “Tại các quốc gia phát triển, có đến 100.000 đang sống sẽ chết vì amiăng.” Nhưng bài này không đưa ra con số hằng năm.

Tại một cuộc họp chống amiăng tại Đức, nhà hoạt động nổi tiếng Jukka Takala, dùng những thống kê từ Phần Lan, là người đầu tiên đề cập đến ý tưởng về 100.000 ca tử vong mỗi năm trên thế giới.

Ông ta nói: “Phần Lan có tới 209 ca ung thư phổi và 44 ca ung thư trung biểu mô mỗi năm do amiăng. Điều đó có nghĩa là trung bình có khoảng 9.9 ca ung thư phổi và 2 ca ung thư trung biểu mô trong mỗi 100.000 công nhân. Nếu chúng ta dùng con số đó là áp dụng nó cho toàn thế giới. Tổng cộng, sẽ có khoảng 100.000 ca tử vong do phơi nhiễm amiăng nghề nghiệp.”

Nhưng, ông ta cũng nói rằng: “Những con số này không phải là trường hợp được ghi nhận mà chỉ là ước tính.”

Từ sau cuộc họp đó, con số 100.000 được đưa vào, mà không có bằng chứng, và trở thành một sự thật được thông qua bởi những người hoạt động kêu gọi lệnh cấm toàn cầu với tất cả các loại amiăng, chứ không còn là một phép ngoại suy đơn thuần.

Ngay cả những người như bác sĩ Neira của WHO – buộc phải thừa nhận rằng con số này chỉ là “sự ước tính” – và sau đó ủng hộ lệnh cấm amiăng trắng và nói rằng: “Tôi nghĩ rằng bằng chứng này đủ mạnh để nói rằng đã đến lúc phải hành động nhiều hơn để loại bỏ các bệnh liên quan đến amiăng.”

Sự suy đoán và ngoại suy đang hủy hoại danh tiếng của WHO.

Những luật sự để mắt đến hàng triệu đô la phí luật và những công ty ôm ý tưởng về những món lợi khổng lồ trong việc dỡ bỏ amiăng và sản xuất vật liệu thay thế đã nhanh chóng bắt lấy con số này.

Trong khi công nhân và các nước nghèo bị dồn vào chân tường.

Khi cả thế giới trông đợi vào sự dẫn dắt, ý thức và tranh luận dựa trên bằng chứng khoa học của WHO, những gì họ nhận được thực chất chỉ là sự tuyên truyền có kế hoạch.

Nguồn: nochrysotileban.com