Những nông dân chống lại mưu đồ amiăng trị giá 6 tỷ bảng

Một thử thách luật pháp được gây ra đối với các điều luật mới về amiăng.

Đại diện cho khoảng 50.000 nông dân, được hỗ trợ bởi Liên đoàn Nông dân Quốc gia, Bryan Edgley, đang canh tác trên 2.500 acre ở Buckinghamshire, đã yêu cầu Tòa án dân sự tối cao tuyên bố bộ luật amiăng mới là phi pháp, và theo các luật sư của ông bộ luật này hoàn toàn bất khả thi, không dựa trên khoa học chính thống và sẽ khiến nông dân phải thanh toán một khoản không cần thiết trị giá 6 tỷ bảng.

Câu chuyện làm thế nào mà chính sách amiăng quốc gia bị thâu tóm bởi một nhóm vận động chính sách tập trung vào sự nhầm lẫn có chủ ý giữa 2 nhóm sợi khoáng rất khác nhau, cả 2 đều mang một cái tên phi khoa học là amiăng. 50 năm đã trôi qua kể từ khi thế giới bắt đầu biết về sự nguy hiểm của việc tiếp xúc với amiăng amphibole (hay amiăng nâu và xanh), silicate sắt tích lại trong phổi trong nhiều năm và có thể gây ra những bệnh đáng sợ như ung thư trung biểu mô. Nhưng trong những năm sau đó, một nỗ lực có hệ thống được thực hiện để làm loại sợi này nhập nhèm với loại amiăng trắng phổ biến, một silicate magie nhanh chóng tan trong phổi, và đặc biệt khi được sử dụng như một chất liên kết trong xi măng, hoàn toàn không gây ra những rủi ro có thể đo lường được với sức khỏe. Các sợi trong xi măng (sản phẩm chiếm 90% các sản phẩm amiăng ở Anh) trải qua biến đổi hóa học khiến chúng không còn dễ dàng bị hít phải.

Các nhóm vận động chính sách chủ yếu thu lợi từ sự nhầm lẫn này bao gồm các nhà thầu chuyên biệt, hét giá cắt cổ cho việc dỡ bỏ xi măng amiăng; và các luật sư đòi bồi thường cho những thân chủ không còn cần chứng minh rằng bệnh của họ là do amiăng gây ra. Các công ty bảo hiểm thậm chí còn không buồn kiểm tra các yêu cầu đòi bồi thường đó, biết rằng họ có thể kiếm tiền bằng cách nâng mức phí bảo hiểm tất cả các khách hàng khác của họ phải trả.

Các nông dân đặc biệt dễ bị tổn thương vì khoảng 50.000 nông trại Anh có công trình chứa xi măng amiăng, thứ mà sớm muộn sẽ phải bị thay thế. Luật Kiểm soát Amiăng mới, có hiệu lực từ tháng 4, khiến việc nông dân không thể dỡ bỏ và phá hủy xi măng amiăng mà không có sự giúp đỡ đắt đỏ của các nhà thầu chuyên biệt, chính là nhóm đã vận động cho điều luật đó.

Ông Edgley, với sự hỗ trợ của các cố vấn chuyên gia khoa học, đang yêu cầu những điều lệ có nhiều lỗ hổng này phải được xem xét lại bởi toà án, trên cơ sở chúng không tuân theo bất cứ tiêu chí nào trong 6 tiêu chí chi phối luật này – không chỉ vì chúng tạo ra một “ngưỡng phơi nhiễm” khoa học không thể đo được. Trong nhiều quy định khác, họ cũng bắt buộc bất cứ ai yêu cầu dỡ bỏ amiăng phải chi trả cho tất cả những người tham gia dỡ bỏ chi phí khám sức khỏe sau này 3 năm 1 lần, các kết quả sẽ được lưu trữ trong 40 năm.

Từ năm 2008, ông Edgley và các cố vấn đã cố gắng trình trường hợp của mình lên các bộ trưởng của Vụ Việc làm và Hưu trí (DWP), chịu trách nhiệm về luật amiăng thông qua HSE. Cuối cùng, trưởng cố vấn khoa học cho chính phủ, Ngài John Beddington, một nhà sinh học dân số, được yêu cầu thực hiện thẩm vấn. Song Ủy ban của ông chủ yếu gồm các thành viên đã đồng tình với quan điểm chính thức, và ông Edgley đã rất ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng họ thậm chí còn không xem xét bằng chứng khoa học mà ông và cộng sự đã cung cấp cho cuộc thẩm vấn.

Đó là lí do vì sao ông Edgleyy quyết định rằng cách duy nhất để vụ việc của nông dân được lắng nghe là trình lên Tòa án dân sự tối cao chống lại Iain Duncan Smith, Thư ký của DWP, mặc dù Chris Grayling, cấp dưới của ông, mới là người chịu trách nhiệm về tham vấn Beddington (người mà nhóm luật sư của Edgley sẽ yêu cầu tham dự Tòa án dân sự tối cao để giải thích tại sao bằng chứng không được trình lên ủy ban).

Như nhiều ngành khác, nông dân đối mặt với khó khăn kép, do phán quyết bất thường năm trước của Tòa án tối cao đã mở ra cánh cửa cho bất cứ ai chứng minh được họ từng tiếp xúc một cách nguy hiểm với amiăng khi làm việc kiện các doanh nghiệp đã thuê họ làm việc này. Như tôi đã báo cáo, Chánh án tòa án, Lord Justice Phillips, không những không phân biệt giữa các loại amiăng có hại và vô hại, mà còn bắt đầu xét xử với một sai lầm khoa học, bằng việc nhận định rằng có khả năng tất cả các trường hợp ung thư trung biểu mô đều do tiếp xúc với amiăng gây ra.

Phillips dường như chưa đọc các tài liệu khoa học, trong đó cho thấy ít nhất 25% các trường hợp ung thư trung biểu mô xảy ra tự nhiên, và nhiều trường hợp khác có thể xảy ra do vắc xin Salk polio. Hoàn toàn không trường hợp nào – như chính HSE đã nhận định vào năm 1996 – xảy ra do tiếp xúc với amiăng trắng. Nhưng nhận định của Phillips đã mở đường cho một loạt yêu cầu bồi thường mới từ những người có thể không bị tổn thương do amiăng, trong đó hiếm có cái nào đáng để tranh tụng, tất cả là nhờ luật của ông ta.

Cuối cùng, ít nhất một phần của tên lửa đa mục tiêu này phải đối mặt với một thách thức pháp lý. Sẽ là đặc biệt thú vị khi nghe ông Grayling giải thích vì sao ủy ban Beddington không có dịp để kiểm tra chứng cứ khoa học, vốn là mục tiêu thành lập của uỷ ban.