“Nói không” với bài xích amiăng – Thư gửi bà Laurie Kazan-Allen, Lãnh đạo tổ chức chống amiăng Vương Quốc Anh

Sau bản báo cáo “Tổng quan tình hình amiăng toàn cầu 2018” tại Hội thảo Quốc tế về Amiăng, bà Sofia Srednaya – Thành viên của Tổ chức vận động xã hội Vì Sự An toàn và Ổn định Xã hội cho Phụ nữ đã gửi bức thư phản bác quan điểm của tác giả Laurie Kazan-Allen.

Kính gửi Bà Laurie Kazan-Allen,

Sau khi đọc báo cáo Tổng quan tình hình amiăng toàn cầu 2018 của bà tại Hội thảo Quốc tế về Amiăng tổ chức tại Lisbon, Bồ Đào Nha tháng 11/2018, tôi, với tư cách là thành viên của Tổ chức vận động xã hội Vì Sự An toàn và Ổn định Xã hội cho Phụ nữ, cho rằng các lập luận của bà cho việc cấm amiăng trắng là không có cơ sởkhông thuyết phục.

Tôi chắc chắn rằng bà đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, và dựa trên nội dung các bài viết của bà, có thể khách quan gọi tên bằng “40 năm cuồng loạn chống amiăng: Sự dối trá có quy mô” hoặc “Chiến dịch cấm amiăng hay là lợi ích của gia đình Kazan-Allen & Co.” hoặc “Chủ nghĩa khủng bố chống amiăng”.

Các lập luận của bà rõ ràng nhắm đến những người ngây thơ, nhẹ dạ cả tin và không nhận thức được khía cạnh khoa học của vấn đề, những người thực sự tin rằng bà lo lắng cho sức khỏe của người dân Trung Quốc, Việt Nam, Ấn Độ và các nước khác, đặc biệt là Nga, nơi các vật liệu và sản phẩm chứa amiăng trắng được sử dụng rộng rãi nhằm giải quyết các vấn đề xã hội thiết yếu của hàng triệu người dân.

Bà che giấu một sự thật rằng, các thông tin tuyên truyền bài xích amiăng được dựa trên kết quả thí nghiệm của các nhóm nghiên cứu sinh về ảnh hưởng sức khỏe của một số loại amiăng, bao gồm amiăng trắng, với những người có tiếp xúc với amiăng tại nơi làm việc hoặc tại nhà.

Với sự tham gia của bà và cộng sự trong công cuộc bài xích amiăng, truyền thông đã lan rộng các thông tin này và mặc nhiên công nhận các kết luận chưa được kiểm chứng. Bằng nỗ lực của các chính trị gia Châu Âu và cơ cấu thương mại, bao gồm cả của bà, đã diễn ra một cuộc tấn công tổng lực chống lại việc sử dụng amiăng trắng và được thực hiện bài bản với các nguyên tắc chiến tranh bằng truyền thông.

Kết quả, Liên minh Châu Âu đã ra lệnh cấm toàn bộ các loại amiăng, bao gồm amiăng trắng, tại các nước thành viên vào năm 2005.

Amiăng trắng là một trong số những nạn nhân đầu tiên của các chiến dịch bôi nhọ diễn ra gần đây; các nạn nhân khác bao gồm kỹ nghệ nhiệt, nồi, chảo chống dính Teflon, và các đối thủ không mong muốn khác.

Bà quy kết lãnh đạo các quốc gia không quan tâm đến chiến dịch chống lại amiăng của Tổ chức Chống Amiăng là không có năng lực và tư lợi. Theo báo cáo của bà, kể cả Chính phủ Vương quốc Anh, nơi bà cư trú, cũng không có năng lực vì quốc gia này không khuyến khích việc xóa bỏ ngành công nghiệp amiăng vì đây là một trong những ngành kinh tế lớn nhất của quốc gia nhờ vào nỗ lực của đồng bào bà. Vì mục đích quảng bá và mở rộng chiến dịch, bà kích động chính phủ phá hủy các tòa nhà hành chính, trường học và bệnh viện chứa các sản phẩm xi măng amiăng tương tự như thời Thế chiến thứ II. Để gieo rắc nỗi ám ảnh amiăng, bà cố tình phớt lờ các bằng chứng khoa học rằng không có các bệnh liên quan đến amiăng ảnh hưởng đến nhân viên chính phủ, chính trị gia, công chức, học sinh, giáo viên, nhân viên y tế và bệnh nhân trong các tòa nhà đó.

Nhờ có bà, các sản phẩm từ nhựa và kim loại đã thay thế các sản phẩm chứa amiăng trắng. Về nguyên tắc, vẫn chưa có đủ bằng chứng khoa học về tính an toàn của các sản phẩm từ nhựa và kim loại trong suốt vòng đời của chúng (từ sản xuất, sử dụng đến tiêu hủy); hơn nữa, các chất liệu này đắt, kém bền và không chống lửa. Kết quả, nhà sản xuất và buôn bán các sản phẩm thay thế sẽ có lợi nhuận đáng kể từ chiến dịch bài xích này trong khi người tiêu dùng và nền kinh tế tại nhiều quốc gia trở nên tệ hơn.

Bà cố tình phớt lờ kết quả của các nghiên cứu quốc tế về amiăng và sức khỏe do các nhà khoa học uy tín đến từ Vương quốc Anh, Thụy Sĩ, New Zealand, Nga, Na Uy, Nam Phi và Hoa Kỳ chứng minh tính an toàn của amăng trắng và các sản phẩm chứa amiăng trắng.

Các dữ liệu nghiên cứu cho thấy tầm quan trọng của việc khai thác và sử dụng các sản phẩm có chứa amiăng trắng đối với nền kinh tế thế giới, đặc biệt cho các nước nghèo và đang phát triển. Lãnh đạo Liên minh Châu Âu có quyền ban lệnh cấm trong lãnh thổ của họ mà không quan tâm đến quyền lợi của các nước Châu Âu bị ảnh hưởng nặng nề về kinh tế và thiệt hại cho công dân của họ.

Nhưng, ai cho bà, với tư cách là lãnh đạo Tổ chức Chống Amiăng, quyền được ngang nhiên áp đặt các tổ chức quốc tế như Tổ chức Y tế Thế giới, Tổ chức Lao động Thế giới và Hiệp hội An ninh Xã hội Quốc tế, Công ước Rotterdam và các tổ chức khác và phớt lờ các chứng cứ khoa học xác nhận tính an toàn của việc sử dụng amiăng trắng có kiểm soát?

Bà chắc chắn nhận thức được rằng phần lớn các bệnh liên quan đến amiăng tại các nước Châu Âu là do việc sử dụng amiăng màu tràn lan, không có kiểm soát trong quá khứ.

Bà nói trong báo cáo của mình rằng đến năm 2018 “chỉ còn 26 quốc gia sử dụng amiăng trắng”, nhưng bà không nhắc đến sự thật đó là HAI PHẦN BA DÂN SỐ THẾ GIỚI SỐNG TẠI CÁC QUỐC GIA NÀY.

BÀ REO RẮC SỰ HOẢNG SỢ rằng, theo những suy đoán gần đây, “mỗi năm trên toàn thế giới, amiăng có thể gây ra hơn 300,000 ca tử vong.” Nếu dự đoán của bà là đúng, loài người đã diệu vong sau 130 năm sử dụng amiăng trắng rồi.

Hối lộ và lừa đảo thể hiện rõ ràng trong những con số dự đoán đó. Ví dụ trường hợp của Sheldon Silver, người giữ chức Phát ngôn viên Hội đồng Thành phố New York trong hơn hai thập kỷ, đã bị kết án 7 năm tù vì bị cáo buộc nhận hối lộ. Theo kế hoạch của mình, ông Silver đã dàn xếp cho Sở Y tế Bang cấp $500,000 cho Bác sỹ Taub để ông ta giới thiệu những bệnh nhân ung thư có khả năng tài chính để khởi kiện cho một công ty luật, Weitz & Luxenberg. Công ty này sau đó đã cắt một phần lợi nhuận cho ông Silver. Những cá nhân tham gia đã giả hồ sơ, sử dụng chung một kết quả X-quang làm bằng chứng cho mối liên hệ giữa phơi nhiễm amiăng và ung thư cho hơn 50,000 ca kiện tụng liên quan đến amiăng.[1]

Những suy xét của bà về tính chất của các bệnh liên quan đến amiăng là MỘT LỜI NÓI DỐI đi ngược với kết quả nghiên cứu của các nhà khoa học trên thế giới. Không thể chối cãi rằng những phản biện chống amiăng của bà hoàn toàn vô căn cứ để trục lợi. Nó chính là ngành kinh doanh lợi nhuận cao của bà trong nhiều năm qua.

Vô số bằng chứng cho thấy rất nhiều thảm kịch đã xảy ra vì cuộc khủng bố bài xích amiăng của bà. Những thảm kịch đều xuất phát từ lương tâm của bà và bà biết rõ chúng, bao gồm:

  • Hàng triệu công nhân mất việc làm và nguồn thu nhập. Làn sóng di cư ở các nước EU không phải ngẫu nhiên mà có – người dân liên tục phải tìm kiếm công việc mới.
  • Điều kiện sống của hàng triệu người đang ở dưới mức cơ bản do không được cung cấp nhà ở giá rẻ. Đây cũng là một trong những ưu tiên của Tổ chức Y tế Thế giới.
  • Thảm hoạ Tàu vũ Challenger xảy ra do những lớp hàn kín sử dụng amiăng đã bị thay thế bởi các vòng O-ring không có amiăng; và
  • Hàng ngàn người chết trong vụ khủng bố tại Mỹ ngày 11/9/2001, khi hai máy bay đâm vào toà Tháp Bắc và Nam của Trung tâm Thương mại Thế giới ở thành phố New York. Toà tháp Đôi đã đổ sụp bởi ngọn lửa bùng cháy mà không thể ngăn cản do vật liệu chống cháy từ tầng 14 không sử dụng amiăng. Điều này khiến cốt thép trong kết cấu toà tháp nóng chảy và sụp đổ. Trong kết luận của mình, những chuyên gia Mỹ nhận định rằng số thương vong có thể thấp hợp rất nhiều nếu vật liệu chống cháy sử dụng amiăng trong cấu trúc của tháp không bị thay thế một cách khó hiểu. Kết quả là 2,753 người tử vong được ghi nhận trong cuộc khủng bố tại New York; một phần trong đó là nhờ bà.

Theo Cựu Chủ tịch Hội đồng Quốc tế về Sức khoẻ Nghề nghiệp, Tư vấn viên của WHO và ILO, R. Murray (Anh Quốc), những người không biết về dữ liệu khoa học đang bị hoảng sợ và điều đó rất nguy hiểm với những cá nhân ra quyết định. Đóng góp của bà và những kẻ đồng loã cho sự rối loạn này là không ít.

Thưa bà Laurie Kazan-Allen, amiăng xi-măng được phát minh vào năm 1901 tại Áo và kể từ đó, hàng triệu người đã coi nó như một vật liệu xây dựng giá cả hợp lý, bền, ổn định và an toàn. Khi kêu gọi cấm loại vật liệu này, bà đang cố tình giết chết người dân ở các nước nghèo khiến họ có tỷ lệ tử vong cao ở trẻ em và tuổi thọ trung bình thấp hơn.

Thưa bà Laurie Kazan-Allen, những đồng nghiệp của tôi ở Tổ chức vận động xã hội Vì Sự An toàn và Ổn định Xã hội cho Phụ nữ, dựa theo bằng chứng khoa học, sẽ bằng mọi cách để ngăn cản những người vận động cấm amiăng và những kẻ đồng loã tiếp tục lừa dối cộng đồng thế giới bằng các phỏng đoán vô căn cứ. Chúng tôi sẽ không để bà huỷ hoại nhiều công ty định hướng cho xã hội, có tính tự động hoá cao trong ngành amiăng trắng toàn cầu và khiến hàng trăm triệu công nhân mất việc làm và nguồn sống! Đó là mục tiêu chính của Thư Ngỏ này.

Mong rằng cộng đồng sẽ ủng hộ những quan điểm nêu trên,

Sofia Shkarednaya, s.shkd@mail.ru

Tái bút:

1. Giới thiệu ngắn về bản thân: tôi là một kỹ sư mỏ, một chiến binh kỳ cựu trong ngành amiăng trắng, và tôi đã và đang sống tại Asbest được hơn 50 năm. Từ năm 1960, tôi là một thành viên của Công đoàn Xây dựng Nga.

2. Giới thiệu ngắn về thị trấn Asbest, Vùng Sverdlovsk, Liên bang Nga: đây là nơi có dân số ổn định khoảng 70,000 người. Asbest là thành phố hiện đại với hệ thống giáo dục, y tế, văn hoá và thể thao phát triển.

Hơn 5,000 công nhân lâu năm, công nhân đã nghỉ hưu làm việc trong ngành amiăng trắng. Con cháu và gia đình của họ, và của tôi cũng vậy, đều sống ở thị trấn này. THIÊN NHIÊN đã ban tặng cho chúng tôi khu mỏ amiăng trắng với trữ lượng lớn nhất thế giới. Nó đã được khai thác liên tục hơn 130 năm và mang lại lợi ích cho hàng triệu người trên thế giới.