Tòa án liên bang tìm ra bằng chứng về các mánh khóe lừa đảo tinh vi: Âm mưu amiăng bị phá sản

Âm mưu amiăng bị phá sản…

Những vụ bê bối tai tiếng nhất thường lại rất đơn giản và các mánh khóe trong những vụ kiện tụng amiăng là những ví dụ điển hình. Sau nhiều năm được báo chí đặc biệt quan tâm, mới đây, một Thẩm phán tại Bắc Carolina đã đưa ra một quan điểm đáng chú ý, bày tỏ sự đáng quan ngại với vấn đề này.

Các vụ kiện đều có liên quan tới công ty Garlock Sealing Technologies, nhà sản xuất các miếng đệm đã bị ép tới phá sản vào năm 2010 sau khi bị ngập trong hàng loạt các đơn khiếu nại giả mạo. Các luật sư bên nguyên đã nằng nặc đòi Garlock dành ra 1,3 tỉ đô la cho các nạn nhân của căn bệnh ung thư trung biểu mô_ căn bệnh chết người gây ra bởi amiăng. Tuy nhiên, tháng trước, Thẩm phán của Tòa án phá sản liên bang George Hodges đã chấp thuận yêu cầu bồi thường lên tới 125 triệu đôla với Garlock và lên án gay gắt các luật sư vì đã không trung thực.

Hầu hết các công ty bị đẩy tới bờ vực phá sản bởi các vụ kiện amiăng đã dựng một quỹ tín dụng để chi trả tiền bồi thường cho các nạn nhân. Garlock nói rằng họ có bằng chứng chứng minh rằng các nguyên đơn đã đệ đơn khiếu nại với các quỹ tín thác, trong đó họ cho rằng các sản phẩm không-phải-của-công-ty-Garlock đã gây ra bệnh tật cho họ. Tuy nhiên, tại các phiên tòa, họ lại khiếu nại Garlock. Thẩm phán cho phép điều tra 15 vụ kiện đã được giải quyết của Garlock và như Thẩm phán đã viết: “Công ty Garlock đã chứng minh được rằng các bằng chứng về tiếp xúc đã bị che giấu trong tất cả các vụ kiện.”

Một ví dụ được đưa ra, Garlock đã phải chi trả 9 triệu đôla trong vụ kiện liên quan tới các thợ máy trong lực lượng Hải quân Mỹ ở California. Công ty này đã nỗ lực để chỉ ra rằng nguyên đơn đã tiếp xúc với các sản phẩm cách nhiệt chứa amiăng – Unibestos – một sản phẩm của công ty Pittsburgh Corning. Nguyên đơn đã chối bỏ việc tiếp xúc với các sản phẩm cách nhiệt, trong khi luật sư của anh ta nói với Bồi thẩm đoàn rằng không có một tấm cách nhiệt nào của Unibestos ở trên tàu cả.

Nhưng thẩm phán Hodges phát hiện ra rằng sau khi thắng vụ kiện với 9 triệu đô la tiền bồi thường, luật sư của các thợ máy này lại tiếp tục đệ trình 14 đơn khiếu nại tới các quỹ amiăng khác, trong đó có nhà sản xuất tấm cách nhiệt. Chính các luật sư nói với Bồi thẩm đoàn trong vụ Garlock rằng không hề có tiếp xúc với Unibestos lại tiếp tục khiếu nại trong vụ phá sản công ty Pittsburgh Corning rằng chính thân chủ này của họ đã tiếp xúc với các tấm Unibestos. Thẩm phán Hodges viết rằng các luật sư bên nguyên đã “không chịu tiết lộ” tại phiên toà việc thân chủ của họ đã tiếp xúc với 22 sản phẩm amiăng khác.

Chúng ta đã có thể tiếp tục và Thẩm phán Hodges đã làm như vậy. Ông đã nhấn mạnh sự kiểm soát của các luật sư đối với các bằng chứng tiếp xúc và xu hướng “lấp liếm” các bằng chứng ấy khi chúng gây bất lợi cho họ. Ông còn cho biết “gần một nửa” trong số 161 vụ kiện mà ông hạn chế việc điều tra của Garlock “đều có hiện tượng bóp méo bằng chứng. Càng mở rộng cuộc điều tra thì càng nhiều hành động sai trái bị bại lộ, điều đó là đương nhiên. Nhưng điều đó là không cần thiết vì những mưu đồ bóp méo sự thật đáng kinh ngạc được vạch trần đã có đủ sức thuyết phục.”

Thẩm phán Hodges tránh từ “lừa gạt” khi đưa ra quan điểm của mình. Song, thế cũng đủ để khiến những luật sư phải lo lắng vì những lời khai họ thề trước toà là trung thực được ông trích dẫn nhiều lần hoá ra là dối trá. Ông còn có thể làm nhiều hơn thế bằng cách mở niêm phong bằng chứng được ra hay bản ghi chép ngay trong phiên tòa và yêu cầu các luật sư phải chịu trách nhiệm.

Các luật sư đã “làm ngập lụt” tòa án bằng các lá đơn khiếu nại trong nhiều năm nay và họ tự tin rằng cả các bị cáo và quan tòa đều không có đủ thời gian để phân loại tất cả các đơn từ này. Garlock, công ty đang cố gắng thoát khỏi bờ vực phá sản, đã lấy hết can đảm để đứng lên chống lại các luật sư buộc tội mình tại phiên tòa. Giờ đây, công ty nàu đang lên kế hoạch sử dụng các thông tin mà nó đã điều tra được như một minh chứng cho các âm mưu, sự lừa gạt nhằm chống lại bốn công ty luật của những người khiếu nại amiăng: Shein Law Center, Belluck & Fox, Simon Greenstone và Waters & Kraus.

Quốc hội cũng có thể chất vấn lại một trong số các luật sư đã kiện Garlock – Elihu Inselbuch của công ty luật Caplin & Drysdale – người mà vào hồi tháng ba đã xác nhận cho rằng “không hề có một sự lừa đảo amiăng nào diễn ra ở đây. Các bị cáo không đưa ra được một bằng chứng nào để có thể chứng minh cho việc các nguyên đơn đã nói dối”. Nhưng bây giờ thì họ đã đưa ra bằng chứng của mình. Đây là một lí do nữa để thông qua Luật minh bạch hóa khiếu nại amiăng yêu cầu các quỹ bồi thường amiăng công khai nhiều thông tin hơn về các đơn khiếu nại mà họ nhận được.

Đây là trải nghiệm đầu tiên của Thẩm phán Hodges với các vụ phá sản liên quan tới amiăng. Bài học rút ra là danh sách những vụ đặc biệt được giao cho những thẩm phán amiăng “kinh nghiệm” đã dẫn đến tình trạng có quá nhiều sự khoan hồng cho tội lừa gạt trước tòa. Câu chuyện của Thẩm phán Hodges là bài học nhắc nhở đến các thẩm phán khác rằng phòng xử án là nơi để thực thi công lý chứ không phải nơi để tán thành những mưu đồ bất lương của nguyên đơn.